Home GIA ĐÌNH Sau ngày vợ mất, tôi cưới vợ mới về để chăm con...

Sau ngày vợ mất, tôi cưới vợ mới về để chăm con nhỏ, một lần về sớm thì rụng rời hiểu sao con không dám ngủ cùng bố

273
loading...

Thời gian đó gần như tôi giao phó con cho vợ mới vì dự án đang cần hoàn thành gấp tiến độ. Thi thoảng về nhà thấy con béo hơn lên, chắc là ăn ngủ tốt. Chỉ có điều con bé không vồ vập tôi như dạo trước và luôn giữ khoảng cách. Tôi đoán có lẽ là do tôi vắng nhà nhiều nên thế. Để rồi hôm đó dự án kết thúc tôi trở về nhà từ 4 giờ chiều. Hôm đó muốn đưa vợ con ra ngoài ăn nên không báo trước để vợ bất ngờ. Vậy mà…

Tôi và người vợ đầu tiên từng có 6 năm yêu thương mãnh liệt trước khi hai đứa về chung một nhà. Trong đó có tới 4 năm đằng đẵng em chờ đợi tôi đi du học nước ngoài. Em là cô gái xinh xắn và có khá nhiều chàng trai theo đuổi nhưng em nói đời này kiếp này chỉ yêu và cưới một mình tôi.

Sau khi học xong 3 năm tôi được giữ lại làm việc ở nước ngoài, lúc ấy tôi cũng đắn đo lắm. Thú thực lúc đó tôi cũng đang có tình cảm với một cô bạn học cùng nữa tên Lan. Tuy biết sẽ không đi đến đâu nhưng tình cảm lúc đó giữa tôi và Lan cũng rất khó rời. Lúc đó tôi và vợ cũ ở đã yêu nhau được 5 năm.

Tất nhiên tôi chưa nói với em là mình được giữ lại mà chỉ nói còn phải giải quyết vài việc nên chưa về ngay được. Em vẫn tin tưởng và quyết định chờ đợi tôi. Chính bố mẹ tôi cũng thúc giục tôi về nhanh để cưới, vì ở nhà mọi người đã coi em như dâu con rồi. Cuối cùng thì tôi cũng ở lại thêm 1 năm nữa thì bị mọi người gọi nhiều quá. Lúc này tôi mới quyết định chia Lan để về nước cưới vợ. Cô ấy cũng không oán trách tôi vì tôi đã nói rõ ngay từ đầu và cô ấy chấp nhận mối quan hệ không có tương lai đó.

Loading...

Đám cưới của chúng tôi diễn ra ấm cúng và hạnh phúc, Lan cũng chưa một lần liên lạc lại gây khó dễ cho tôi. Bản thân tôi nghĩ cô ấy chắc đã lập gia đình bên đó. Tôi và vợ sau 6 năm yêu nhau thì đã về chung một mái nhà. 1 năm sau đó thì chúng tôi đón niềm hạnh phúc vô bờ bến khi biết vợ mang thai đứa con đầu lòng. Nhưng số phận thật nghiệt ngã, cùng với niềm vui đó thì chúng tôi lại phải đón 1 cái tin đau đớn: Vợ tôi bị ung thư.

Cô ấy đã khóc đúng 1 ngày rồi cùng tôi tới gặp bác sĩ. Bác sĩ nói giờ điều trị thì vợ tôi phải bỏ thai, tôi cũng đồng ý với chuyện này. Nhưng quyết định của cô ấy khiến cả tôi và bác sĩ đều bất ngờ: “Tôi sẽ không bỏ thai, con tôi cần được chào đời một cách khỏe mạnh. Xin bác sĩ hãy giúp tôi thực hiện điều đó”.

Vợ tôi đã từ chối chữa bệnh cho mình để giữ lại cái thai, dù chồng và gia đình nhà chồng hết sức khuyên can. Ai cũng thương em khi phải đối mặt với những cơn đau hành hạ. Thế nhưng không thể ngờ được, thân hình bé nhỏ của em đã chịu đựng được tất cả. Đứa con gái bé bỏng của chúng tôi chào đời khi tròn 8 tháng 10 ngày nhưng trộm vía con hoàn toàn khỏe mạnh. Em đã khóc những giọt nước mắt hạnh phúc tột cùng.

loading...

Vợ tôi sống thêm được 4 tháng bên cạnh con thì trút hơi thở cuối cùng. Trước khi mất em dặn tôi: “Anh cứ đi bước nữa, đừng có ở vậy nhé. Em tin là anh sẽ tìm được mẹ tốt cho con”. Tôi ôm chặt lấy vợ vào lòng, 6 năm chờ đợi nhưng chỉ được 1 năm sống bên cạnh nhau cô ấy đã vội vã bỏ bố con tôi ra đi… Đau xót vô cùng…

Khoảng thời gian sau khi vợ mất mẹ tôi sang sống cùng để chăm cho cháu nội. Bà ngoại của bé thì qua đời từ khi vợ chồng chúng tôi chưa yêu nhau. Vợ mất tôi lao đầu vào công việc và thường đi tới tận 11 giờ đêm mới về. Vừa là đi làm kiếm tiền nuôi con, vừa là để quên đi nỗi đau.

Nhưng rồi khi con được 10 tháng thì bố tôi bị tai biến nằm liệt, mẹ không thể chăm con giúp tôi được nữa, đành phải thuê người. Nhưng giúp việc mới chăm được 1 tuần mà con tôi lại gầy đi trông thấy nên tôi lo lắm. Đúng thời điểm này tôi gặp lại Lan, hóa ra em cũng về nước sau tôi 1 năm và chưa lập gia đình.

Loading...

Tôi đưa em về nhà chơi, thấy em rất quý con gái và con gái cũng có vẻ quấn em lắm. Em ngỏ ý muốn được thay mẹ chăm sóc cho bé vì công việc của tôi quá bận và giúp việc thì không yên tâm. Em đồng ý ở nhà chăm con giúp tôi tới khi con 2 tuổi đi trẻ thì em đi làm trở lại. Vậy là chưa tới giỗ đầu của vợ tôi quyết định lấy vợ mới. Mẹ không phản đối vì lúc này bố cũng đã yếu lắm rồi.

Dạo ấy tôi rất bận có khi vài ngày mới về nhà một lần, con phó mặc cho Lan. Nhưng đêm ấy về nhà thì đã thấy con ngủ rồi và một mình ngủ ngon lành trong cũi của con ở phòng bên cạnh. Tôi định bế bé ngủ cùng với mình như mọi khi thì Lan ngăn: “Nên rèn cho trẻ tự lập từ bé tốt cho con hơn anh à”. Dù sao Lan cũng có khoảng thời gian dài sống bên trời Tây nên tôi rất tin tưởng vào cách giáo dục của em.

Thời gian đó gần như tôi giao phó con cho vợ mới vì dự án đang cần hoàn thành gấp tiến độ. Thi thoảng về nhà thấy con béo hơn lên, chắc là ăn ngủ tốt. Chỉ có điều con bé không vồ vập tôi như dạo trước và luôn giữ khoảng cách. Tôi đoán có lẽ là do tôi vắng nhà nhiều nên thế.

Để rồi hôm đó dự án kết thúc tôi trở về nhà từ 4 giờ chiều. Hôm đó muốn đưa vợ con ra ngoài ăn nên không báo trước để vợ bất ngờ. Về tới nhà thì nghe thấy tiếng Lan to tiếng quát con, đoán chắc con bé nghịch quá nên em mới thế. Nhưng tôi vừa bước tới cửa thì chết sững:

– Tao bịt miệng mày bằng băng dính xem mày có còn gào được nữa không. Sao mày không chết luôn cùng với con mẹ mày đi. Vì mẹ mày mà giờ tao mới được về đây nhưng lại phải hầu hạ mày.

Trước mắt tôi con gái đang bị bịt miệng bằng băng dính, tay cũng trói bằng băng dính. Nó dãy giụa còn Lan thì luôn miệng chửi rủa. Tôi lao tới ôm lấy con, giờ thì tôi hiểu tại sao từ khi có mẹ mới con bé không dám ngủ với bố nữa. Là vì nó sợ. Cứ ngỡ cưới vợ về chăm sóc cho con, không ngờ đứa con nhỏ của tôi lại bị hành hạ tới mức này.

– Em… em… xin lỗi. Chỉ là con bé hư quá.

– Cô đi đi, cô đi ngay đi. Sao cô ác độc thế, cô định giết con tôi ư.

Tôi tháo băng dính cho con, con bé hoảng loạn không dám ôm bố. Tôi có tội có tội lớn với con mình rồi. Là tại tôi hay vì lòng người quá nhỏ nhen ích kỷ để dẫn đến những chuyện đau lòng như vậy.


HÌNH ẢNH CHỈ NHẰM MỤC ĐÍCH MINH HOẠ

st

Nguồn: http://www.webtretho.com/forum/f4534/vo-mat-toi-cuoi-vo-moi-ve-cham-soc-con-nho-mot-lan-ve-som-thi-rung-roi-hieu-sao-con-khong-dam-ngu-cung-bo-2440503/

Facebook Comments
loading...
Loading...