Home TÂM SỰ Đi sinh nhật, không may say rượu phải ngủ lại nhà bạn...

Đi sinh nhật, không may say rượu phải ngủ lại nhà bạn gái, nửa đêm tỉnh dậy tôi sốc nặng khi thấy cảnh tượng kinh hoàng diễn ra bên trong phòng ngủ của em

141
loading...

Tôi và Liên yêu nhau tính tới thời điểm đó là được hơn 1 năm. Em là cô gái xinh xắn đáng yêu nên đã gây được thiện cảm với tôi ngay từ lần gặp đầu tiên. Sau 2 tháng theo đuổi tán tỉnh thì em đồng ý nhận lời yêu tôi.

Suốt thời gian yêu, tôi đã đưa bạn gái về nhà chơi vài lần. Cả nhà tôi đều rất quý Liên, ai cũng khen em có tính ngăn nắp gọn gàng, làm việc gì ra việc nấy, riêng mẹ tôi thì ưng em ra mặt vì bà vốn là giáo viên về hưu khá khó tính mà cũng không chê em điểm nào được. Mẹ đã tính cuối năm nay sẽ làm đám cưới cho bọn tôi, nhưng tôi thấy em có vẻ chưa vội lắm. Tôi có ướm hỏi Liên thì em bảo:

– Anh cứ tìm hiểu mọi thứ cho kĩ đi không có cưới nhau về lại bất ngờ về nhau rồi lại bảo biết thế này thì…

– Em cứ trêu anh, bọn mình còn gì chưa hiểu hết về nhau nữa đâu. Chỉ có điều là anh chưa về quê em chơi lần nào thôi. Hay sang tháng em với anh về nhé, coi như ra mắt luôn.

Loading...

Liên đã đồng ý và chúng tôi dự định tháng sau sẽ về nhà em chơi. Hiện tại Liên đang ở trong nhà của người chú ruột, chú mua nhà nhưng chưa ở mà cả gia đình đang làm ăn trong Nam. Liên vừa ở vừa trông nhà cho chú luôn. Căn chung cư nhỏ có một phòng khách, một phòng ngủ và bếp. Mỗi lần tới chơi chúng tôi thường ngồi nói chuyện ở phòng khách và mở cửa vì tôi không muốn hàng xóm nói vào nói ra để tiếng không hay cho người yêu.

Đêm đó sinh nhật người bạn chung của hai đứa, chẳng hiểu sao tôi uống say quá. Bình thường mẹ tôi rất khó tính, không bao giờ cho tôi uống rượu thế mà hôm đó tôi lại say không biết trời đất là gì, có lẽ Liên biết nếu đưa tôi về sẽ bị mẹ la mắng nhiều lắm nên cô ấy đã nói dối bà rằng cô ấy nhờ tôi sửa máy tính và có lẽ phải suốt đêm mới xong.

Tôi thì chẳng còn biết trời đất gì nữa, cũng không hiểu sao Liên khỏe thế có thể vác tôi vào tận giường ngủ. Tôi say mèm tới nửa đêm thì tỉnh vì khát nước. Mở mắt ra thấy toàn một màu tối đen, hóa ra bạn gái còn tử tế tới mức lấy cả miếng che mắt cho tôi ngủ ngon, tôi gỡ nó ra rồi bật dậy.

loading...

Nhưng khi đã tỉnh hẳn thì tôi choáng nặng trước cái mà tôi vẫn tưởng là miếng che mắt người ta vẫn dùng cho dân văn phòng ngủ trưa. Thứ chình ình trên tay tôi lúc này chính là chiếc áo ngực của người yêu. Sao cô người yêu nổi tiếng ngăn nắp của tôi lại có thể sơ ý như vậy chứ nhỉ, sao cô ấy lại lấy thứ đó che mắt cho tôi cơ chứ, hay là lúc say quá tôi đã làm gì có lỗi với em rồi?

Chắc chắn Liên đã để tôi ngủ trong phòng còn cô ấy ngủ ở phòng khách. Tôi lò dò dậy bật điện để ra ngoài bảo người yêu vào phòng ngủ, sợ ngủ ở ngoài phòng khách lạnh trời em ốm mất. Nhưng khi công tắc điện bật lên thì tôi đã sốc nặng khi thấy cảnh tượng kinh hoàng diễn ra bên trong phòng ngủ của em.

Loading...

Phòng ngủ của Liên bừa bộn không tả được. Quần áo cái lộn trái cái lộn phải lăn lóc khắp trên giường dưới đất. Tôi không thể tin được rằng mình vừa mới nằm ngủ ngay trên đống đồ lót của người yêu, không biết trong số đó có cái nào dùng rồi không nữa. Tự nhiên tôi thấy rùng mình. Thực sự tuy là con trai nhưng phòng của tôi cũng không bao giờ bừa bộn tới thế này. Căn phòng ngủ đối lập hoàn toàn với cô người yêu gọn gàng ngăn nắp mà thường ngày tôi vẫn gặp.

Bước ra khỏi phòng ngủ, thì căn phòng khách của Liên lại chẳng có gì phải bàn cãi cả. Tuy không có nhiều đồ đạc nhưng mọi thứ được xếp gọn gàng. Tôi tới chiếc ghế sô pha nơi em đang ngủ. Lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng dáng ngủ bá đạo của em, chân dạng hết cỡ, vừa ngủ lại còn vừa ngáy khá to nữa. Chắc chắn mẹ tôi mà thấy cảnh tượng này thì bà sẽ không bao giờ chấp nhận một cô con dâu như thế. Vì mẹ tôi rất khó tính rồi mà.

Sau khi đắp lại chăn cho Liên tôi đã ra khỏi nhà em. Tôi lang thang tới sáng mới về nhà, suốt khoảng thời gian lang thang ấy tôi đã nghĩ rất nhiều tới tương lai của hai đứa. Thực sự rất khó để đến với nhau, vì tính cách của cô gái mà tôi yêu hơn 1 năm qua với những gì tôi nhìn thấy đêm vừa rồi hoàn toàn trái lập nhau. Nếu biết trước Liên như thế này thì tôi đã không cố gắng tán tỉnh em làm gì.

Sáng ấy Liên gọi điện cho tôi nhưng tôi không bắt máy, mãi tới tối tôi mới gọi lại. Tôi quyết định chia tay và nói rõ lý do cho cô ấy biết. Trái ngược với những gì tôi nghĩ, Liên không hề buồn hay tỏ ra bi lụy mà cô ấy chỉ bảo: “Em đã bảo anh cứ tìm hiểu kĩ mà, không sau lại hối hận”. Chia tay Liên tôi thực sự rất buồn rất tiếc, nhưng nếu cố gắng thì chắc chắc cũng không có cuộc hôn nhân hạnh phúc vì tôi là con trai duy nhất sẽ phải sống cùng mẹ, tôi không muốn vợ và mẹ sẽ xung đột liên miên.

Bản thân tôi cũng không thể chấp nhận một cô gái ở bẩn thỉu như thế được, bề ngoài thì em tỏ ra ngăn nắp sạch sẽ để đánh lừa mọi người. Với tôi, một cô gái để cưới làm vợ ít nhất cũng phải biết nâu ăn ngon, vì tôi là con trai duy nhất, nên vợ tôi phải thành thạo bếp núc thì sau này về mới có thể lo toan mỗi khi giỗ đám được. Một cô gái như Liên thì tôi biết chắc chắn cô ấy sẽ biến nhà tôi thành bãi chiến trường giống như phòng ngủ của cô ấy mất, trong khi tôi là người kỹ tính, nhà cửa phải lau ít nhất một lần một ngày, làm vợ mà không chu toàn mấy việc đó thì tôi nhất quyết không cưới. Đó là quan điểm của tôi, mà tôi tin bất kỳ thằng con trai nào khi chọn vợ cũng vậy cả.

st

Nuồn: http://www.webtretho.com/forum/f297/say-ruou-ngu-lai-nha-ban-gai-nua-dem-tinh-day-toi-soc-nang-khi-thay-canh-tuong-kinh-hoang-dien-ra-ben-trong-phong-ngu-cua-em-2296997/

Facebook Comments
loading...
Loading...